TRANG CHỦ  :: Giới thiệu  
16 Tháng Mười 2019 ..::  GIAO LƯU     » Chứng nhân Sống ::..   Đăng Nhập  

SỐNG LỜI CHÚA

 
Chúa nhật XXVIII TN C 2019: Kết hợp với Đấng ban ơn
Thiên Chúa không dừng lại ở những viên kẹo ơn phúc đã ban cho ta. Ngài còn đi xa hơn để ban cho ta nguồn ơn cao cả nhất là chính Con Một của Ngài đã hoá thành người vì chúng ta. Đó là Chúa Giêsu, là tình yêu cụ thể của Thiên Chúa. ...

TIN TỨC

 
Thông báo lần I về chương trình khám sức khoẻ ngày Chủ Nhật 20/10/2019
Lần công tác từ thiện sắp tới của chúng tôi dành cho người tàn tật, trẻ mồ côi và đồng bào nghèo ở Quận 9 và Quận Thủ Đức của TP. HCM. Đây là những quận nghèo, có nhiều người ít khi được khám chữa bệnh và vẫn cố gắng chịu đựng cơn bệnh từ nhiều năm qua. Thông cảm với nỗi đau đó, Hội Bảo trợ Người Khuyết tật và Trẻ Mồ côi TP.HCM hợp tác với đoàn bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, điều dưỡng của các bệnh viện và tình nguyện viên tổ chức khám sức khoẻ, chữa bệnh, chữa răng, phát thuốc miễn phí cho đồng bào trong 2 quận này và các quận lân cận vào sáng Chủ nhật, ngày 20/10/2019, từ 7g00 đến 11g30. Địa điểm: Trường Mầm Non Thanh Lịch (Tu hội Bác Ái Cao Thái), số 39/7 Đường số 16, Khu phố Vĩnh Thuận, Phường Long Bình, Quận 9, TP.HCM. ...
 
THĐGM Amazon: Đúc kết ngày làm việc 14/10
ĐTC nhận đơn từ chức của Chỉ huy trưởng Hiến binh Vatican
“Ngày Giáo hoàng Gioan Phaolô II” lần thứ 19 tại Ba Lan
Ngày Thế giới Người nghèo tại Lộ Đức
Phỏng vấn Đc. Phêrô Nguyễn Văn Khảm về Thư Chung 2019 và việc xin phong thánh
Đức Thánh Cha cầu nguyện cho Syria và Ecuador

CHUYÊN ĐỀ

 
Công bố kết quả Tổng điều tra dân số 2019
Tổng số dân của Việt Nam vào thời điểm 0h ngày 01/4/2019 là 96.208.984 người, trong đó dân số nam là 47.881.061 người (chiếm 49,8%) và dân số nữ là 48.327.923 người (chiếm 50,2%). Với kết quả này, Việt Nam là quốc gia đông dân thứ 15 trên thế giới, tụt 2 bậc so với cách đây 10 năm, và đứng thứ 3 trong khu vực Đông Nam Á (sau Indonesia và Philippines). ...
 
Nước sạch ở Hà Nội nhiễm dầu thải?
Gương xấu cho con
Bao giờ tác phẩm đương đại lên sàn quốc tế?
Dừng mỏ sắt Thạch Khê, ngàn tỉ 'bốc hơi'
UAE muốn kết nối với Việt Nam bằng ‘con đường tơ lụa Dubai’
Sữa Việt bước vào thị trường Trung Quốc

GIAO LƯU

 
Chuyên gia nói về 3 nguyên tắc vàng để có giấc ngủ trưa hoàn hảo
Giấc ngủ trưa có thể giúp cơ thể phục hồi sức lực cho buổi làm việc cả chiều hôm đó. Để có một giấc ngủ trưa ngon giấc, thức dậy tỉnh táo và không bị mệt mỏi, mọi người cần thực hiện một số nguyên tắc. ...
 
Phụ nữ có nguy cơ 'sảy thai âm thầm' vì ô nhiễm
Thí điểm thi THPT quốc gia trên máy tính từ năm 2021
22 tuổi đã 300 lần chạy đua với 'thần chết': Miễn phí chỉ mong cứu kịp mạng người


People Online Thành viên online:
Visitors Khách: 79
Members Thành viên: 0
Total Users Tổng cộng: 79

58.190.688

 Chi tiết
Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường
(Cập nhật: 31/08/2018 07:41:59)

Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường

Đó là 3 thầy cô giáo cắm bản tại điểm trường liên cấp Pờ Chừ Lủng (xã Ngam La, H.Yên Minh, Hà Giang). Họ gửi gia đình lại dưới xuôi, lên đỉnh núi tận cùng lãng quên, gieo chữ cho gần 100 học sinh người Mông.
 
 
 
Học sinh tiểu học Pờ Chừ Lủng học trong lớp học tạm bợ
Học sinh tiểu học Pờ Chừ Lủng học trong lớp học tạm bợ
 
 
5 năm bám bản
Thầy giáo tiểu học Hò Văn Lợi (35 tuổi, người dân tộc Giáy) nói: “Tính cả năm học 2018 - 2019 là tròn 5 năm em dạy ở bản này. Cô quạnh, có việc gì đâu mà không nằm nhớ” và lẩn mẩn: Mãi 2009, sau khi đã cưới vợ là cô giáo mầm non cùng tuổi Hoàng Thị Vấn, Lợi mới bỏ nghề sơn đi học cao đẳng sư phạm và năm 2011 ra trường, dạy hợp đồng ở xã Đường Thượng với mức lương 1,2 triệu đồng/tháng. Năm 2015, Lợi chuyển về trường phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Ngam La và được điều thẳng lên điểm bản Pờ Chừ Lủng, mỗi tuần may ra được xuống núi về gặp vợ con một lần.
 
Hồi Lợi lên bản, tổ 1 được coi là “trung tâm” bởi đường cấp phối mới làm cho xe máy lên, tiện cho cán bộ xã lên làm việc với trưởng bản. Học sinh (HS) tiểu học của cả 3 tổ dồn về học tại tổ 1. Được mấy tháng, số đến lớp vắng hẳn. Hỏi ra mới biết: Đi lại xa xôi khó khăn, nên HS tổ 2 và 3 bỏ hết, chỉ còn hơn chục HS tổ 1. Thấy vậy, nhà trường xin xã cho dựng lớp tiểu học mới tại tổ 2 để dạy hết HS tổ 2, 3 và thầy Lợi lại gồng gánh ba lô chăn chiếu sang căn nhà gỗ, nền đất, vừa được dân bản dựng lên vội vàng.
 

Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường1

Bé Lù Thị Say được mẹ cõng và địu em đi 2 tiếng đồng hồ đến trường
 
Lớp mới dựng cạnh điểm mầm non lập từ 2012, nên hai cô giáo mầm non rất mừng khi có hàng xóm. Lợi thành “anh cả” lo hết mọi chuyện từ sửa nhà, xách nước cho đến mang vác đồ đạc khi xuống núi. “Hằng tuần, chúng em tự mang gạo từ nhà. Thức ăn, mắm muối, hành mỡ... giao
một người mua, mang lên ăn cả tuần. Cuối tháng chia chừng 700.000 đồng/người”, thầy Lợi kể và cười: “2 kg thịt lợn, kho với ớt ăn trong 2 - 3 ngày đầu. Hết thì cá khô rim ớt và lạc rang mặn. Những ngày nào chị em ốm mệt, cả bọn mới chi 50.000 đồng mua con chim bồ câu khoảng 3 lạng của dân về nấu canh gừng”.
 
7 ngày mới được rửa bát
Hoàng Thị Luy (35 tuổi, người dân tộc Tày ở H.Quang Bình) đã dạy mầm non Pờ Chừ Lủng 3 năm liền, kể: “Trước em, đã có 2 cô giáo không chịu nổi khó khăn trên đây, phải bỏ nghề” và ngân ngấn nước mắt: “Con trai đầu 13 tuổi, con gái sau 10 tuổi ở H.Vị Xuyên với chồng làm nghề chở tôn thuê, nên hồi mới vào, chiều nào cũng như điên dại vì không có sóng điện thoại gọi về. Giờ, khóc mãi cũng thành quen”. Luy bảo: Nhà cách điểm dạy gần 200 km, đi về mất cả ngày nên mỗi tháng về thăm nhà một lần. “Không về ngay được anh ơi! Xuống núi mệt lắm. Mùa đông cả tháng không xuống núi vì sương mù đường trơn, em ngã có khi tím bầm khắp người. Vừa đi vừa khóc, hỏi sao đời mình khổ vậy”, Luy thành thật.
 
Ở Pờ Chừ Lủng, khó khăn nhất vẫn là thiếu nước. Người dân thì có đất để đào hố trữ nước và quen dùng nước tù đọng. Giáo viên uống nước không quen sẽ đau bụng, nằm bẹp nguyên tuần. Ban đầu, nhà trường cấp cho 2 thùng nhựa to trữ nước. Mùa khô, mỗi ngày chỉ chia nhau 1 ca để lau mặt, đánh răng, còn tắm gội giặt quần áo phải đợi khi xuống núi. Nồi niêu bát đũa nấu ăn, xong cũng lấy giấy lau qua, đợi cuối tuần mới xuất nước rửa. Giữa năm 2017, có đoàn từ thiện đến trao quà nhưng không lên nổi Pờ Chừ Lủng, họ hỏi và khi biết nhu cầu chỉ là “téc đựng nước ngọt” ai cũng lặng người, mua ngay téc 1.000 lít. “Có đồ trữ, mỗi ngày được thêm 1 ca nữa. Sợ nhất là "những ngày phụ nữ", phải hạn chế đi lại vì không có nước tắm, ra nhiều mồ hôi”, Luy kể.
 

Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường2

Hai cô giáo mầm non Pờ Chừ Lủng: Hoàng Thị Luy (trái), Hoàng Thị Răng
 
“Năm trước em lên dạy thay một chị trên Pờ Chừ Lủng, 9 tuần mới xuống được và nghe tiếng người”, Hoàng Thị Răng (32 tuổi) là em út trong nhóm 3 giáo viên đang cắm bản ở điểm trường liên cấp Pờ Chừ Lủng kể. Mùa hè trên này lạnh, đêm phải đắp chăn. Mùa đông thì liên tục băng tuyết và sương mù đặc quánh. Đi ngủ đắp 5 cái chăn bông, sáng dậy chiếc trên cùng ướt sũng vì sương luồn qua khe gỗ. Buổi sáng, giáo viên chia nhau đi cạy các tảng băng dày 2 - 3 cm như tấm kính, về đun thành nước uống, rửa mặt. Năm trước Răng lên tăng cường gần 2 tháng. Năm học 2018 - 2019 này được phân công lên dạy chính thức lớp mầm non, nên việc chăm sóc cậu con trai Nguyễn Hoàng Anh 5 tuổi giao hết cho chồng. Mỗi lần về, cậu con lại ùa ra đón mẹ và trách: “Mẹ đi đâu trong huyện mà cả tuần không về, điện thoại cũng không gọi cho con”, khiến nước mắt mẹ cứ chảy vòng quanh.
 
Đi lên và đi xuống mất khoảng 8 tiếng nhưng mỗi tuần các thầy cô đều góp tiền mua chục gói mì tôm, đến bữa trưa HS mang mèn mén từ nhà ra ăn, lại cặm cụi nấu nồi mì tôm nhiều nước, chan đều cho từng đứa trẻ làm canh. Đám nhỏ, các thầy cô sẻ cơm cho chúng và mình ăn kèm mèn mén, vừa ăn vừa ho sặc sụa không quen.
 

Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường3

Thầy giáo Hò Văn Lợi đi vận động HS đến trường, trên tay là chai nước lá rừng

Pờ Chừ Lủng - vùng đất bị lãng quên: Người gieo chữ kiên cường4

Học sinh mầm non Pờ Chừ Lủng ăn cơm do giáo viên san sẻ, cùng với mèn mén mang đi từ nhà
ẢNH: M.T.H
 
Cõng con đi học
Lù Thị Say, 4 tuổi, năm nay học lớp mầm non, điểm trường liên cấp Pờ Chừ Lủng. Nhà Say ở tổ 1 của bản, cách lớp học 2 tiếng đi bộ qua 3 ngọn núi, 3 khu rừng, 2 thung lũng, nên cô bé không thể tự đi. Cứ 6 giờ sáng, mẹ là Sùng Thị Mua lại địu em Lù Mí Chư mới 1 tuổi sau lưng, cho Say ngồi trên cổ, đưa cả 2 đứa đang gật gù ngủ, vén lá rừng ướt đẫm, đạp lên đá trơn trợt, đến lớp. 8 giờ kịp vào lớp, Say ngồi học, mẹ địu em đứng ngoài sân thoăn thoắt xe vỏ cây lanh thành sợi, dệt vải. Buổi trưa, mẹ lấy mèn mén bọc trong lá chuối mang từ nhà, 3 mẹ con múc ăn. Xong, mẹ lại ru 2 chị em ngủ trên mặt bàn học và lại đan sợi, chờ Say học xong, cõng địu 2 chị em về đến nhà, cũng vừa sập tối.
 
Năm học 2018 - 2019, có 24 HS của tổ 1 học lớp ghép 3, 4, 5 tuổi của điểm trường mầm non Pờ Chừ Lủng đặt bên tổ 2. Đường sá xa xôi, đi lại khó khăn nên mỗi HS đến lớp phải kèm 1 người lớn chuyên lo việc đưa đi đón về. Đấy là chuyện mùa khô. Vào mùa đông băng tuyết phủ khắp núi, số HS mầm non của điểm 1 sang học chỉ đếm trên đầu ngón tay, HS của tổ 2 và 3 có đến lớp cũng run lẩy bẩy, giáo viên phải đốt cây ngô để sưởi và dạy bên đống lửa vì bàn ghế, bảng đen ướt nhẹp, không viết nổi. Những hôm rét quá, thầy cô sợ HS cảm lạnh, lại phải đưa chúng về tận nhà.
Tôi nhìn 2 phòng ở của ba thầy cô chỉ là mấy miếng ván đặt trên thân cây, bên trên là đống chăn và xung quanh ghép bạt chống rắn, côn trùng, hỏi: “Buổi tối thì làm gì?”. Cả ba cùng cười: “Ăn xong thì phòng nào phòng nấy lên giường nằm ngủ. Có chuyện gì thì gọi ới sang nhau”.
 
Thầy Lợi bảo: “Năm 2016, dân bản sau mấy chục năm đề nghị không được, đành bán lợn, gà góp mỗi nhà gần 10 triệu mua dây điện kéo từ bản Sủng Hòa lên. Hôm rồi, trường cho 1 cái ti vi nhưng dân gùi lên va vào đá, hỏng không xem được. Giờ chúng em cứ để điện cả đêm cho biết là đang sống”.
 
Ở điểm trường liên cấp này, không có một cái gương. Hỏi, cô Răng rơm rớm: “Làm đẹp cho ai xem?”, khiến cô Luy cười như khóc: “Khi nào xuống với chồng con, tụi em soi nhờ”. Hôm ấy tôi về, xuống núi rồi cũng chẳng dám soi gương vì thấy xấu hổ với những con người bám trụ trên đỉnh núi mù sương, hình như bị quên lãng...
 
MAI THANH HẢI
 
 
 
 

 

Nguồn: TNO


Tin - Bài khác
Người trẻ chế tạo robot chống cận
Gửi cuộc đời vào màu sắc
'Người cha' cả đời đi 'mua' lại những đứa bé bị nhiễm... HIV
Người 'rước tình về với quê hương'
Rác đô thị Việt Nam - 60 năm trông chờ 'tiếng chổi tre'
'Huyền thoại sống' phẫu thuật thành công 100%
Hoạ sĩ Nguyễn Văn Trung nỗi niềm với sơn mài
Xe bánh mì cho sinh viên ghi nợ dài hạn
Cha con ông Kèn hơn 40 năm dạy chữ, đặt tên giúp dân vạn đò
'Công việc không phù hợp đam mê, khó sống chết với nghề'
'Doanh nghiệp' nghĩa tình của cô bệnh nhân tan máu bẩm sinh
Cô gái đứng dậy bằng nụ cười
Tặng cả thân xác để giúp người
'Cô giáo đi bụi' bảo vệ Sơn Đoòng
Nữ sinh lớp 6 qua đời hiến tặng giác mạc
Ông Nam không đau
Nhà toán học trẻ lớn lên từ nương rẫy
Du học sinh Việt Nam phát triển AI trong thụ tinh nhân tạo
Nữ tiến sĩ gốc Việt mê đắm gấc: 'Nên dùng như uống cà phê hàng ngày'
Tham vọng của 'ông Tây vớt rác'
Đội nữ môtô giúp người ở Nigeria
Người dẫn dắt sử học Việt Nam suốt nửa thế kỷ đã dừng bước
Ông viện trưởng... 'hâm tử tế'
Danh vọng, tiền bạc sẽ qua đi, giá trị của một con người ở lại
Người phụ nữ cứu sống " Những chú cá không biết bơi "
Cả đời đi tìm tri thức
Sự 'khác thường' của chiếc xe cấp cứu cà tàng
Thạc sĩ ở tuổi... 85
Khởi nghiệp thành công ở tuổi sắp... hưu
Phó giáo sư nghiên cứu phòng chống tiểu đường, béo phì
Trang 1 trong 35Đầu tiên    Trước   [1]  2  3  4  5  6  7  8  9  10  Tiếp   Cuối    
Tìm kiếm trong phần Tin - Bài này